"MÓN QUÀ" GIÁNG SINH VÔ LUÂN, PHI NHÂN TÍNH CỦA MỸ NĂM 1972


Những Phi công Mỹ sau khi trút bom đạn, phi pháo, chất độc hóa học lên đầu những người dân Việt Nam vô tội bị Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam vít cổ xuống đất, bắt giữ làm tù binh được đối xử tử tế, đưa đi an trí ở "khách sạn Hanoi Hilton" - Hỏa Lò. Trong khi đó, nhân dân miền Bắc phải cắn hạt thóc làm 3 thì tù binh người Mỹ vẫn được ăn gà Tây trong ngày Lễ giáng sinh họ vẫn "tạ ơn Chúa đã ban lương thực cho chúng con" trước khi dùng bữa.
Trước khi rời bàn đàm phán bí mật tại Paris trung tuần tháng 12/1972, Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger đã chúc Cố vấn đặc biệt Lê Đức Thọ vui vẻ “ăn mừng Giáng sinh bên gia đình”. Đồng chí Lê Đức Thọ trả lời trong niềm nở rằng chúng tôi không có thói quen đón giáng sinh. Ngay khi Cố vấn Lê Đức Thọ về tới Hà Nội thì cũng là lúc "món quà" giáng sinh của Mỹ đã được không vận tới nơi với mật danh "Chiến dịch Linebacker II". Trong 12 ngày, Mỹ đã thả hơn 36.000 tấn bom, vượt quá khối lượng bom đã ném xuống miền Bắc Việt Nam trong toàn bộ thời kì từ 1969 đến 1971. Với quyết tâm "đưa miền Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá" nhằm giải quyết bế tắc trên bàn ngoại giao bằng những hành vi vô luân, phi nhân tính, giết hại nhiều ngàn người Việt Nam vô tội để gây áp lực với Chính quyền nhân dân. Ngay lập tức Không lực Mỹ nhận lấy sự đáp trả mãnh liệt bằng lưới lửa của Quân đội nhân dân Việt Nam - một đội quân Quyết chiến và Quyết thắng. Kết quả 81 phi cơ bị bắn rơi gồm có 34 B-52 (16 rơi tại chỗ) và 5 F-111 loại ra khỏi vòng chiến đấu 43 tên giặc lái bắt sống 49 tên khác làm tù binh. Quân đội Mỹ chủ quan cho rằng tên lửa phòng không của Bắc Việt không thể làm nên cơm cháo gì. Điều đó đã khiến hàng chục máy bay ném bom chiến lược phản lực Boeing B-52 Stratofortress (Pháo đài chiến lược) tan xác trên không phận Miền Bắc Việt Nam. Tính cho đến thời điểm hiện tại Việt Nam là quốc gia duy nhất đã bắn rơi Pháo đài bay B52 của Mỹ (được biết Mỹ dự định duy trì hoạt động của loại máy bay B52 đến năm 2040). Không những thế một trong cái tát mạnh mẽ vào niềm kiêu hãnh của nước Mỹ “siêu cường” là 2 trong số 34 chiếc siêu phi cơ B-52 của Không lực Hoa Kỳ bị những máy bay tiêm kích Mikoyan-Gurevich MiG-21 nhỏ bé của Không quân nhân dân Việt Nam bắn rơi tại chỗ, 1 chiếc B-52 khác bị MiG-21 bắn bị thương không thể sửa chữa. Sự kiện khu trục cơ MiG-21 của Việt Nam tiêu diệt được pháo đài bay B-52 của Mỹ được báo chí nước ngoài loan tin “chú chim chích đã hạ gục con đại bàng”. Hay như chiến tích của phi công Hoàng Tam Hùng với chiếc MiG-21 đã bắn hạ 1 chiếc RA-5C, khi quay về thì quần nhau với 12 chiếc F-4 của Không lực Hoa Kỳ tiếp tục loại ra vòng chiếc đấu thêm một chiếc F-4J trước khi anh dũng hy sinh cùng với chiếc MiG-21 của mình (8 phút từ lúc cất cánh, với 2 quả tên lửa, phi công Hoàng Tam Hùng đã bắn rơi 2 máy bay địch trong trận đánh cuối cùng của anh khi mới 24 tuổi đã góp phần giữ vững bầu trời của Tổ quốc). Những kỳ tích của quân và dân ta đã làm nên một chiến thắng “Điện Biên Phủ” khác trên bầu trời Hà Nội 46 năm về trước, đã một lần nữa gây chấn động năm châu, uy thế của sức mạnh Mỹ bị đổ sụp trên bầu trời Việt Nam. “Điện Biên Phủ trên không” đã đi vào quân sử Thế giới như một mốc son chói lọi của một dân tộc quật cường, bé nhỏ trước siêu cường số 1 thế giới và phần thắng đã thuộc về những con người vệ quốc.



Ảnh 1: Tranh vẽ máy bay MiG-21 mang số hiệu 5121 (bảo vật quốc gia) do Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Trung tướng Phạm Tuân điều khiển bắn cháy “Pháo đài” B-52 của Mỹ. (Nguồn: warwall.ru)

“Món quà” giáng sinh vô luân, phi nhân tính của Mỹ được gửi tới đích đã gây sự căm phẫn lớn trên toàn thế giới. Gây một làn sóng bất bình lớn của người Mỹ, dư luận và chính giới của các nước trên thế giới trong đó có cả các đồng minh lâu dài của Hoa Kỳ, uy tín của Chính phủ Hoa kỳ bị xuống thấp nghiêm trọng. 

Ảnh 2: Thủ tướng Thụy Điển Olof Palme dẫn đầu đoàn biểu tình đòi Mỹ chấm dứt ném bom Việt Nam. Stockholm năm 1972

Bị phản đối trong nước, bị cô lập trên trường quốc tế, gặp phải sự chống trả hiệu quả gây thiệt hại lớn cho lực lượng không quân chiến lược, lại không thể buộc đối phương thay đổi lập trường, Tổng thống Richard Nixon đã phải ra lệnh chấm dứt chiến dịch. “Những gì của Caesar hãy trả lại cho Caesar” Mỹ đã phải trả giá trên bầu trời Hà Nội với nỗi ô nhục không gì có thể gột rửa được. Ý định gây sức ép trên bàn ngoại giao bằng sức mạnh quân sự ngoài thực địa tuy nhiên lại bị đối phương bẻ gãy ngay trên chiến trường bằng ý chí chiến đấu kiên cường và bất khuất của họ.


Ảnh 3: Xác máy bay B-52 bị bắn rơi xuống hồ Hữu Tiệp, Hà Nội.(nguồn kienthuc.net.vn)

Nhận thấy không thể thắng được trên chiến trường mà còn có thể thua to trên bầu trời Hà Nội, Mỹ đơn phương tuyên bố ngừng ném bom, nối lại liên lạc với Việt Nam dân chủ cộng hòa và lết gối tới Paris để tìm kiếm một giải pháp nhằm cút khỏi Việt Nam trong “danh dự”. Henry Kissinger đến diện kiến Cố vấn Lê Đức Thọ tại một căn nhà ở ngoại ô Paris - nơi diễn ra các cuộc đàm phán bí mật (những cuộn băng ghi âm lén mới được phía Mỹ giải mật các đây vài năm) trong một bầu không khí căng thẳng, không có người Việt Nam mở cửa đón tiếp và bắt tay như thường lệ. Cố vấn Lê Đức Thọ bằng những lời lẽ đầy logic và hết sức bình tĩnh nhưng ngữ điệu rất mạnh mẽ, ông chỉ trích Tổng thống Mỹ Nixon, chỉ trích Chính phủ Mỹ, chỉ trích các trận ném bom phi nhân tính của Hoa Kỳ, chỉ trích thái độ của Kissinger và chỉ trích tất cả rất gay gắt. Nguyên văn trong đoạn băng ghi âm được giải mật đồng chí Lê Đức Thọ nói: "các ông đón tôi về đến Hà Nội có thể nói rất là "lịch sự" và tôi có thể nói rằng hành động của các ông rất là trắng trợn và thô bạo. Các ông tưởng làm như vậy là có thể khuất phục được chúng tôi? Các ông nhầm to, Nhân dân chúng tôi cũng không hề khiếp sợ. Vậy cái mục đích của các ông để khuất phục chúng tôi, để ép chúng tôi quỳ gối (*) và các ông không những đã thất bại mà lại làm cuộc đàm phán thêm khó khăn thêm, kéo dài khó khăn thêm. Chính các ông đã cho danh dự nước Mỹ bị hoen ố. Bây giờ các ông muốn giải quyết hòa bình thì chúng tôi giải quyết hòa bình, các ông muốn tiếp tục chiến tranh thì chúng tôi tiếp tục đánh không hề bao giờ khiếp sợ, khuất phục" (* nghe không rõ người viết suy đoán). Henry Kissinger đã phải nói như van nài “ông Lê Đức Thọ, tôi đề nghị ngài hạ giọng vì các nhà báo bên ngoài có thể nghe thấy và ông đang chỉ trích Chính phủ Mỹ”. Khi Kissinger đe dọa rằng "nếu chúng ta không đi đến thống nhất (chấp nhận các yêu sách của Mỹ) những trận ném bom sẽ còn tiếp diễn" Cố vấn Lê Đức Thọ đã cắt ngang: "cho phép tôi dừng lời ngài tại đây, chúng tôi không hề run sợ, giờ ngài sẽ phải rút lại những gì ngài đã nói". Và ít lâu sau Hiệp định Paris năm 1973 được ký kết, Mỹ (trên danh nghĩa) phải cuốn gói ra khỏi Việt Nam với một kết cục ô nhục và cay đắng để mặc cho bọn ngụy quyền Sài Gòn sụp đổ 2 năm sau đó - đúng như lời Bác kính yêu “đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào”.


nh 4: Cố vấn Lê Đức Thọ, Henry Kissinger cùng 2 phái đoàn đã đấu trí, đấu lý trên bàn đàm phán bí mật suốt nhiều năm trời để ký kết Hiệp định Paris năm 1973 (nguồn: gyldendal.dk)

Chiến dịch Linebacker II là nỗ lực sau cùng nhằm vớt vát danh dự của Mỹ khi sa lầy ở Việt Nam tuy nhiên nó lại đem lại hiệu ứng ngược hoàn toàn cho Mỹ. Chiến thắng “Điện Biên Phủ trên không” là chiến thắng quyết định xoay chuyển cục diện của toàn cuộc chiến, buộc Mỹ phải xuống nước, lết gối đến Paris để đàm phán nhằm rút nước Mỹ ra khỏi Việt Nam “trong một khoảng thời gian sao cho coi được” để giữ lại chút “danh dự” và “thể diện” của nước Mỹ đang xuống thấp chưa từng thấy trên trường quốc tế vì cuộc chiến phi nghĩa mà họ can dự ở Việt Nam. Những hành vi vô luân, vô nhân đạo của Mỹ - đất nước mà họ ghi trên tờ tiền “in god we trust” (có nghĩa là “Chúng tôi tin vào Chúa”) đã gieo rắc khổ đau, chết chóc, tang thương cho những người thường dân vô tội ở một đất nước cách xa họ nửa quả địa cầu - đủ xa để không thể nào là mối nguy hại của nước Mỹ mỉa mai thay điều đó xảy ra vào đúng dịp lễ mà Chúa ngôi hai giáng sinh. Và họ đã phải trả giá cho những gì họ đã làm, đúng như Chủ tịch Hồ Chí Minh lúc sinh thời đã dự đoán “Sớm muộn đế quốc Mỹ cũng sẽ đưa B-52 ra ném bom Hà Nội rồi có thua mới chịu thua. Chú nên nhớ trước khi đến Bàn Môn Điếm ký hiệp định đình chiến ở Triều Tiên, Mỹ đã cho không quân hủy diệt Bình Nhưỡng. Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội”, “dù Mỹ có B-57, B-52 hay B gì đi nữa, ta cũng đánh mà đánh là nhất định thắng”.
Trần Quốc Đạt

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

ĐẠI TÁ TÌNH BÁO CÓ MỘT KHÔNG HAI

CHUẨN TƯỚNG NGUYỄN HỮU HẠNH: SỰ THẬT CỦA CÁI GỌI LÀ "HẢI CHIẾN HOÀNG SA"

Những sự thật về Bắc Triều Tiên và chế độ “độc tài” của gia đình họ Kim.

CẢNH GIÁC VỚI LUẬN ĐIỆU XUYÊN TẠC MỐI QUAN HỆ KEO SƠN GIỮA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VÀ CÔNG AN NHÂN DÂN

“Một sư đoàn địch đang vây hãm đồn. Chúng tôi đã chiến đấu hết đạn, xin vĩnh biệt các đồng chí”

Đừng mộng đòi đi nước ngoài định cư nữa, Việt kiều Mỹ đang muốn về Việt Nam vì 4 lý do

Linh mục Việt Nam hôm nay đang trong cơn lốc tự do có phần không lành mạnh

VỊ TƯỚNG ANH HÙNG VÀ BỌN "ANH HÙNG BÀN PHÍM"

LÊ MINH ĐẢO - XUÂN LỘC VÀ SỰ THẬT

PHẢN HỒI BẠN THU UYÊN - NGƯỜI LÀM CHƯƠNG TRÌNH NHƯ CHƯA HỀ CÓ CUỘC CHIA LY